Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2015

Lạp xưởng Sóc Trăng

LẠP XƯỞNG SÓC TRĂNG


Lạp xưởng Sóc Trăng là món ăn ngon khá nổi tiếng của miền tây, có thể nói đây là món ăn ngon rất gần gũi trong bữa ăn hằng ngày của gia đình hay khi quý khách hàng dùng bữa tại các nhà hàng, kể cả quán ăn lề đường đều có món lạp xưởng sóc trăng. Lạp xưởng được bán tại các tạp hóa, đại lý lớn trên toàn quốc. Hương vị lạp xưởng khó diễn bằng lời khi thưởng thức chỉ có thể lên đó là ” hương vị trên cả sự tuyệt hảo “. An toàn khi dùng, tuyệt ảo đến miếng cuối cùng là những gì ẩn chứa trong lạp xưởng Sóc Trăng. Đặt biệt món lạp xưởng rất dễ chế biến như: Nương, xào,… Nên các ” Quý Ông ” có thể trổ tài cho các quý bà thưởng thức ” Ngon – Hợp khẩu vị – An toàn vệ sinh “
Lạp xưởng sóc trăng
Lạp xưởng sóc trăng
Nguyên liệu để chế biến lạp xưởng gồm:  thịt nạc heo, mỡ heo, rượu Mai Quế Lộ, ruột heo khô, rượu trắng. Các gia vị, đường cát, muối, hạt tiêu. Để tạo thêm nhiều hương vị mới, người chế biến có thể làm lạp xưởng thịt tôm, gà,.. để thay thế cho thịt heo và có thể kéo dài thời gian sử dụng đến 03 tháng.
Lạp xưởng sóc trăng
Cách chế biến như sau: Mỡ heo mua về đem đi rửa sạch, thái hạt lựu. Cho đường vào trộn đều rồi phơi nắng một ngày. Thịt nạc heo xay nhuyễn, cho rượu Mai Quế Lộ vào trộn đều. Tiếp đến cho mỡ heo đã được phơi nắng vào trộn đều. Sau cùng cho tiêu hột, tiêu xay, muối vào trộn đều thêm một lần nữa. Ruột heo khô cắt dài khoảng 18 – 20cm, rửa qua với rượu trắng. Nhồi thịt vào trong ruột heo, dùng dây buộc lại thành từng đoạn ngắn. Như vậy là hoàn thành công đoạn của lạp xưởng tươi lúc đầu. Sau khi nhồi xong thì đem lạp xưởng phơi nắng khoảng 4 ngày là có thể dùng được. Với cách làm thủ công này, lạp xưởng tươi có thể bảo quản 15 ngày trong điều kiện bình thường. => Sự tỉ mỹ từng công đoạn chế biến sẽ giúp quý khách ngoài được tận hưởng hương vị của lạp xưởng mà khi nếm, bạn còn cảm nhận và hình dung được người đã làm ra món lạc xưởng này đi qua những công đoạn tỉ mỉ như thế nào? để có thể đạt đến hương vị tuyệt đỉnh mà lạp xưởng mang lại.
Lạp xưởng sóc trăng
Sau khi quý khách hàng nắm rõ đường các bước làm lạp xưởng có thể tin chắc rằng lạp xưởng sóc trăng là món ăn ngon không thể phủ nhận đạt độ chuẩn về An toàn thực phẩm. Khi đó Quý khách hàng sẽ tự tin hơn khi chế biến các món hương vị có lạp xưởng mà mình thích ” Lạp xưởng thái lát mỏng với tôm,..”. Đa phần món lạp xưởng sóc trăng sau khi chế biến xong thì ăn chung với cơm trắng, hay cơm chiên dương châu,…

Lạp xưởng Vũng Thơm – đặc sản quê tôi

Sóc Trăng quê tôi từ xưa không những đã nổi tiếng với bánh Pía mà còn được nhiều khách phương xa nhắc đến với món lạp xưởng Vũng Thơm, đây là một trong những món ăn quen thuộc trong ngày Tết về.
Lạp xưởng, đặc sản Sóc Trăng
Lạp xưởng, đặc sản Sóc Trăng
Sóc Trăng là nơi giao thoa của ba nền văn hóa, Kinh, Khmer và người Hoa chính vì vậy đã tạo cho nơi đây có những nét đặc trưng riêng biệt. Lạp xưởng có nguồn gốc từ người Hoa nhưng bao năm nay đã thành đặc sản quen thuộc của Sóc Trăng, nơi đây được coi là quê hương của các đặc sản này.
Làng nghề truyền thống Vũng Thơm (xã Phú Tân, huyện Mỹ Tú) là địa danh nổi tiếng về nghề làm lạp xưởng với các cơ sở như Tân Hưng, Tân Huê Viên,,
Đây là một món ăn rất quen thuộc với nhiều người, bởi lạp xưởng dễ bảo quản cũng như chế biến, chỉ cần chiên, hấp, luộc hay nướng là đã có thể thưởng thức món lạp xưởng thơm phức, thêm một ít đồ chua ăn cùng cơm trắng, đây sẽ là mâm cơm hấp dẫn không hề ngán trong những ngày tết.
Cọng lạp xưởng vàng ươm trong thật hấp dẫn
Cọng lạp xưởng vàng ươm trong thật hấp dẫn
Tuy nhiên để lạp xưởng thơm ngon thì không hề đơn giản nhất là khâu chọn nguyên liệu và pha chế. Nguyên liệu làm lạp xưởng không khó tìm chỉ gồm thịt nạc heo, mỡ heo, rượu Mai Quế Lộ, ruột heo và rượu trắng cùng với gia vị. Nhưng lạp xưởng cần mỡ sượng (mỏng, khô) mới ngon. Thịt nạc phải là thịt đùi, ruột heo phải là loại tốt. Thịt heo xay nhuyễn và trộn với mỡ xay, ướp hương liệu chừng 20 phút rồi dồn vô ruột. Cách tẩm ướp mỗi cơ sở sẽ có bí quyết riêng nhưng nhìn chung không thể thiếu rượu Mai Quế Lộ
Cách phân biệt lạp xưởng cũng khá thú vị, lạp xưởng tươi thì dùng ruột heo tươi, còn lạp xưởng khô thì dùng ruột heo khô. Hiện nay, ngoài lạp xưởng heo, còn có lạp xưởng gà, tôm, lạp xưởng mai quế lộ… Tuy nhiên, bác sĩ cũng khuyên không ăn quá nhiều lạp xưởng. Hãy chọn cách hấp hoặc luộc chứ không nên chiên lạp xưởng sẽ tốt hơn cho sức khỏe. Nếu một ngày đã ăn 3 cây lạp xưởng thì ngày hôm đó không ăn thêm các thức ăn giàu đạm như cá, thịt, trứng…

Thứ Năm, 12 tháng 11, 2015

Bánh pía Sóc Trăng

BÁNH PÍA ĐẶC SẢN VŨNG THƠM - NGHỀ TRUYỀN THỐNG CỦA SÓC TRĂNG


Banh pia
Bánh Pía - Làng nghề làm truyền thống ở Sóc Trăng

Bánh Pía có ở khắp các tỉnh miền Tây Nam Bộ nhưng không đâu bằng bánh pía được làm tại Vũng Thơm – Sóc Trăng. 

Bánh Pía có nguồn gốc từ người Triều Châu (có nơi gọi là người Tiều), chữ “Pía” (có thể do người Nam Bộ khi phát âm đọc trại ra từ “bía”) là âm tiết trong tiếng Tiều có nghĩa “bánh nướng”, và có tên tiếng Anh là “Theochew pastry”. Pía là âm đọc của người Triều Châu của từ (bính), Pía tiếng Hoa cũng có nghĩa là bánh. Đôi khi bánh Pía còn được gọi là bánh lột da.
NGUỒN GỐC BÁNH PÍA Bánh Pía là một loại bánh do một số người Minh Hương – di cư sang Việt Nam từ thế kỷ XVI mang theo để làm lương thực đi đường. Trước đây việc sản xuất bánh Pía hoàn toàn mang tính thủ công và phục vụ cho nhu cầu của từng gia đình. Đến đầu thế kỷ XIX, người đầu tiên làm bánh Pía để kinh doanh và truyền nghề cho con cháu sau này là ông Đặng Thuận sinh sống ở làng Vũng Thơm (nay là xã Phú Tâm, huyện Châu Thành, tỉnh Sóc Trăng). Sau này những người Hoa lưu lạc về định cư sống tại vùng miền Tây Nam Bộ đã có bổ sung thêm hương vị sầu riêng vào trong nhân bánh. Cái vỏ bánh có cấu trúc nhiều lớp da mỏng xếp chồng lên nhau và có thể lột dễ dàng ra từng lớp vì vậy nó lại mang một cái tên dị bản “bánh lột da”. 

Riêng ở tỉnh Bến Tre thì lại mang một cái tên hoàn toàn khác: “bánh Bao chỉ”. Có người cho rằng bánh Pía là một trong những bí mật quân lương của nhóm người phản Thanh phục Minh bất thành. Thời đó họ ăn bánh Pía, uống rượu thuốc để lấy sức chiến đấu rồi bôn tẩu sang tới xứ Biên Hòa. Nhân bánh Pía thời đó được làm bằng thịt vịt quay, chao cùng với mỡ heo hoặc mỡ cừu, vỏ làm bằng bột mì hoặc hạt kê, nướng lửa than. 
Trên một trang web làm bánh Pía còn có lời giới thiệu nguồn gốc cội rễ của loại bánh này rất chi tiết như sau: “Bánh Pía của người Triều Châu vào miền Tây Nam Bộ gắn liền với sự kiện lịch sử Nhà Thanh lật đổ Nhà Minh, một số quan lại trung thành với Nhà Minh cố thủ đảo Đài Loan do Trịnh Thành Công chỉ huy. Trịnh Thành Công được sự ủng hộ của nhân dân vùng Đông Nam Trung Quốc. Đến năm 1679, khi thấy cuộc “phản Thanh phục Minh” không còn triển vọng, Tổng binh Long Môn là Dương Ngạn Định cùng Phó tướng Hoàng Tiến và Tổng binh Cao Lôi Liêm, Trần Thượng Xuyên cùng Phó tướng Trần An Bình đem 3000 binh sĩ dưới quyền cùng 50 chiến thuyền sang Đàng Trong thuộc quyền của Chúa Nguyễn xin tỵ nạn. 

Chúa Nguyễn thương tình cho nhóm Trần Trượng Xuyên cư ngụ ở Biên Hòa, nhóm Dương Ngạn Định đến khai phá vùng Mỹ Tho. Đến năm 1683, cuộc “phản Thanh phục Minh” hoàn toàn tan rã. Có thêm nhiều đợt người Triều Châu xin Chúa Nguyễn vào tỵ nạn ở Đàng Trong, những nhóm người này được đưa đến khai phá vùng Bạc Liêu, Sóc Trăng. Và lúc này nghề làm bánh Pía xuất hiện, được gìn giữ và phát huy cho đến ngày nay, nổi tiếng nhất là bánh Pía ở vùng Vũng Thơm (Sóc Trăng).